Saturday, September 28, 2013

Thầy của kỳ lạ tôi.

Hiện giờ chỉ cần ít tiền thôi tôi đã có thể nấu được một bữa cơm đủ dinh dưỡng, tốt cho sức khỏe, ngon mắt, ngon miệng… Những món ăn tinh tế trong cách chế biến Tôi đã nhập môn bằng các món ăn đơn giản như thế đấy

Thầy của tôi

Chị vui vẻ đón tiếp, lắng nghe tôi trình diễn.

Trong khi dạy nấu bếp, chị không chỉ dạy tôi về ẩm thực mà còn sẻ chia cả văn hóa xử sự, nền nếp cùng phong cách của người Hà Nội xưa. Chính cho nên các bà nội trợ của Hà Nội xưa mới tìm cách chế biến bữa cơm ngon cho gia đình bằng chính những nguyên liệu bình dân nhất - điều đó tạo nên sự tinh túy của món ăn.

Tôi rủ hai người bạn đi cùng. Tôi cười phá lên bảo anh rằng Nghệ nhân nấu đấy. Chị cũng được rất nhiều nhà báo trong, ngoài nước tụng ca. Người xuề xòa sẽ cho đó là sự nhiêu khê, kiểu cách, khách khí, khắt khe. Thời gian học 5 ngày, mỗi ngày bảy, tám món ăn nhưng rất nhẹ nhõm, không cần thực hiện vẫn đạt chuẩn ít ra 90%. Tô canh cải nấu cá rô thơm lừng, ngọt lịm.

Nghĩ ngợi lại thấy cũng đúng. Sai tên hèn gì search mãi chẳng ra. Đúng hẹn, tôi đến gặp chị mà trong lòng thật sự không mấy phấn chấn chuyện học hành. Rồi, chị từ tốn:“Nếu em đã đi vào ngành ẩm thực thì phải hiểu ẩm thực gắn liền văn hóa. Lúc đó với suy nghĩ học cũng được, không học cũng chả sao nên sau khi cám ơn tôi bảo nghe nói chị hiện ở Đà Nẵng? Chị trả lời:“Ừ, nhưng chị đang ở phi trường, chuẩn bị về Hà Nội.

Vậy mà thức ăn vẫn thơm ngon, bắt mắt. Mấy chục năm rán đậu, kho cá, kho thịt, giờ phải học lại hoàn toàn. Nào ngờ, thần thái cùng những triết lý về ẩm thực của chị thuyết phục tôi hoàn toàn.

Lúc phát hiện, cả thầy lẫn trò hốt hoảng kêu chết chết, chạy vội ra tắt bếp. Tác giả bài viết và nghệ nhân Ánh Tuyết Không học thì thôi, đã học phải học đến nơi đến chốn. Thật sự tôi không biết nhiều về chị. Tuy nhiên, khi đến nơi vẫn còn sớm nên chúng tôi gặp chị trước. Các món ăn em muốn học tuy ngon nhưng pha tạp, lai căng và không làm nên nét riêng của dân tộc, của người Hà Nội.

Buồn cười, hai chị em mải chuyện tới mức đểcháy nồi thịt kho tàu. Nếu thích, em có thể nấu cho gia đình thưởng thức, nhưng nếu tiếp bạn bè phương xa hoặc người ngoại quốc, em sẽ không giới thiệu được sự tinh túy của những món ăn thuần Việt, thuần Hà Nội”. Một hômchị gái tôi bảo hay đến bà Hồng Tuyết ở Hàng Bạc mà học. Nhờ người bạn thân cùng phố tìm khắp Hàng Bạc, chẳng có ai dạy nấu ăn tên là Hồng Tuyết.

Món ăn của mỗi nước có sự độc đáo riêng. Tôi nghĩ chị là người nấu ăn giỏi như bao nhiêu đầu bếp chuyên nghiệp khác. Tôi xin phép gặp chị sau một tuần nữa. Cũng thịt ấy, cá ấy, mắm muối ấy, gia vị ấy nhưng chế biến theo công thức của chị, món ăn trở thành tuyệt ngon. Người ta gọi chị là NGƯỜI GIỮ HỒN HÀ NỘI, là NGƯỜI phụ nữ BỊ SĂN ĐUỔI… Còn tôi, tôi gọi chị bằng THẦY với sự trân trọng tuyệt đối.

Chúng tôi gắp bỏ những miếng thịt bị cháy rồi đổ vào nồi khác kho lại. (VnMedia)  -    Lâu nay, việc nấu ăn với tôi chỉ là chức năng như bất cứ người vợ, người mẹ nào nên tôi không đam mê, dù vẫn cố nghĩ cách chế biến thức ăn ngon nhất theo khả năng của mình

Thầy của tôi

Tôi vào Google gõ: “Hồng Tuyết dạy nấu bếp” - kết quả nhận được: “Làm huê hồng giấy tuyệt đẹp. ”Gõ tiếp “Hồng Tuyết + nấu ăn”, nhận dược đường link blog của một Hồng Tuyết nào đó. Toàn những món ăn bình dân như: canh bí nấu tôm nõn khô; canh cải nấu cá rô; đậu phụ tẩm hành; giá, mướp xào lòng gà… Chỉ đến khi đi vào khâu chế biến, tôi mới ngỡ ngàng nhận ra rằng: món ăn bình dân qua tay chị Ánh Tuyết trở nên thứ hạng, đậm đặc sự tinh tế của người Hà Nội cổ.

Hôm sau kể lại chuyện đó, chị ôm bụng cười ngặt nghẹo… Chị được quốc gia vinh danh Nghệ nhân. Chúng tôi dự kiến đến nhà hàng của chị gọi món ăn, nếu thấy ngon mới học. Bạn bè giới thiệu toàn đầu bếp chuyên nghiệp, khá lừng danh nhưng gặp họ rồi chẳng hiểu sao tôi lại không thích. Ai đã sống ở thời bao cấp mới hiểu bột ngọt quý tới mức nào.

Tuy nhiên, thực đơn của buổi học trước nhất khiến tôi khá băn khoăn. Các con tôi hiện ở xa, ngoài bữa cơm đơn giản với rau luộc, thịt luộc, trứng rán, còn lại thì liên hồi mì ăn liền.

Mang một ít về cho chồng ăn, hỏi anh ngon không, anh gật đầu: “Ngon!” Gặng lần nữa: “Ngon thật không anh?”, anh tủm tỉm: “Người mới học nấu bếp như thế này là ngon rồi”. Đặc biệt, cách chế biến món ăn của chị không có bất cứ một chất phụ gia hay chất tạo màu thực phẩm nào,chỉ có nước mắm, hành, tiêu, ớt, tỏi, nước màu thắng bằng đường.

Tô canh bí trong vắt, xanh biếc, thanh khiết. Trước kia đi chợ tôi tiêu rất nhiều tiền mà mâm cơm vẫn đơn điệu, ít màu sắc. Tôi bất ngờ đến lặng người. Thôi, chiều nay đến chị đi” (sau này chị bảo tôi đã chọc đúng cơn bốc đồng của chị).

Suốt mấy tháng liền tôi điện thoại túi bụi nhờ bạn bè là đồng nghiệp làng báo ở Bắc, Trung , Nam “tầm sư” cho tôi học “đạo”. Chính vì lẽ đó mà tôi vốn đặc sản Hà Nội nhưng đã phải lược bớt để hạp với cuộc sống của bạn bè ở đủ mọi vùng miền.

Thương các con ăn uống bất thường, thiếu chất, chẳng mấy khi được miếng ngon, tôi quyết định đi học nấu bếp để dạy lại cho con. Chị nói chị bận lắm, không có thời gian và chấm dứt việc dạy lâu rồi. Sau khi xưng tên và biểu lộ hoài vọng, tôi bị từ khước. Chị là người kỹ tính, nghiêm khắc nhưng cũng rất vui tính và dễ sẻ chia.

Sờn lòng tính bỏ cuộc, bỗng có người mách bà Hồng Tuyết thường lên sóng dạy nấu bếp. Phong cách người Hà Nội gốc rất tinh tế. Bởi lẽ món ăn của thầy tôi không đơn giản chỉ là món ăn mà trong đó hàm chứa cả văn hóa, sự tinh tế, hào hoa, lắng đọng của tâm hồn người Hà Nội, của một Hà Nội rất xưa… Phong Lan.

Gọi ngay cho anh bạn thân ở Truyền hình Hà Nội mới biết chị là Ánh Tuyết chứ không phải Hồng Tuyết. Bền chí gõ “Nghệ nhân nấu ăn Hồng Tuyết”, lời đáp:“Vì sao các nghệ nhân ca trù Lỗ Khê tẩy chay "hồng hồng, tuyết tuyết". Hà Nội ngày xưa nghèo túng, thực phẩm khan hiếm, chất phụ gia không có, thậm chí bột ngọt nếu dùng cũng phải dè xẻn, chỉ dám chấm một đầu đũa vào lọ penicillin rồi nhúng vào nồi canh đã là sang lắm rồi.

# Menu cần học. Có số điện thoại của chị Ánh Tuyết rồi, tôi bấm máy gọi ngay. Tôibiết mình đã tầm đúng sư để học đạo – đạo ẩm thực. Những gia đình khá giả mới có mì chính, nó ít tới mức chất phụ gia ấy được đựng trong chiếc lọ peincillin bé tý, cất kỹ trong tủ để dành đãi khách. Đã thế, vật liệu sử dụng nấu ăn lại dễ kiếm, chợ nào cũng có. Cũng thành ra, tôi chẳng có mấy kinh nghiệm để dạy con gái nấu nướng.

No comments:

Post a Comment