Phỏng chừng ngoài con người ra có con vật nào được yêu quý như chó (và mèo)? Chẳng vậy mà người ta gọi chó là chú, đặt cho chú những cái tên hay, cho chú ăn thức ăn (kể cả thức ăn ngon) của con người, ấp ủ chú. Ghê sợ hơn nữa là cảnh những con chó bị thui đen, mổ bụng, nhe răng trắng ởn bị buộc chặt sau xe máy đi nhông nhông ngoài đường về các quán nhậu.
Nhiều nhà nuôi chó đến độ nào đó thì bán hoặc làm thịt. Con chó thật ngoài đời là vật nuôi, ngoài việc trông nhà thì nó nó còn để người ta giết mổ. Nó là con vật nuôi gần gũi với mỗi người. Vậy món thịt chó có đáp ứng được những ý nghĩa đó? Cuộc tranh biện này sẽ chẳng có hồi kết vì điều đó hoàn toàn phụ thuộc vào cách nghĩ, cách cảm của mỗi người.
Nó kêu lên ăng ẳng, mắt ngấn lệ rồi ném cái nhìn oán trách vào gia chủ. Có lẽ, đây là kết quả của sự pha trộn giữa quan niệm ăn chay Phật giáo và tín ngưỡng dân gian. Thịt chó, mắm tôm là món khoái khẩu để rồi sinh ra mọi phiền phức đến nỗi “chết không chừa”. Do đó, đánh đập hoặc ám sát chó là một hành vi tàn ác, ăn thịt chó lại càng tàn bạo và táng tận lương tâm hơn.
Trộm nghĩ, chó là loài vật thân thiết, gắn bó, giáp và có ích đối với đời sống con người nên thường được con người xem như bạn hữu, thậm chí như một thành viên trong gia đình. Cái khoảnh khắc mủi lòng này tôi đã trải đời qua và dám chắc nhiều người trong chúng ta cũng đã từng chứng kiến.
Chó đáng yêu đến nỗi người ta thường gọi con, gọi cháu là con cún con, thằng cún con; con chó, thằng chó con của bố, mẹ, ông, bà. Có nơi dân làng bị mất chó nhiều, họ mai phục bắt được và đánh kẻ trộm chó đến chết.
Và văn hóa ẩm thực thường hướng đến cái thiện, sự lành mạnh, hài hòa, được con người đón nhận, ngợi ca (nó khác hoàn toàn với món ăn khoái khẩu).
Chẳng thế mới sinh ra các quán thịt chó mà nổi tiếng ở vùng đê Yên Phụ - Nhật Tân, ngày mỗi ngày quý khách sành điệu khoái khẩu kéo về, mùi thịt nướng thơm phức một vùng ven đê thơ mộng. Làng quê Việt Nam nào cũng có thập thò bóng con vật nuôi này. Khi còn sống chó được con người đối phúc hậu, thường được vuốt ve, tâm can và lúc chết được an táng chu đáo.
Chẳng thế mà mới sinh ra bọn trộm chó, bắn chó, bẫy chó. Nhưng theo tôi, ăn thịt chó chỉ là món ăn khoái khẩu của phần ít người, còn đa số là ghê sợ hoặc ít khi ăn thịt chó.
Phê phán thói xấu: Chó cùng rứt dậu, chó già giữ xương. “Thằng chó con của mẹ”- khi tôi gọi con tôi (ngay cả khi nó đã là chàng trai rồi) như vậy thì còn hạnh phúc nào hơn? Vậy con vật nào đáng yêu bằng chó? Vậy ta có ăn thịt “con cún” đó không? Ở một thái cực khác, chó là con vật bị ghét nên được ví với những đối tượng mà người ta chê bai, khinh ghét đến nỗi nó trở thành những khẩu ngữ thông dụng trong đời sống.
Chê bai việc ở rể: Chó chui gầm chạn. Nhưng vì sao ăn thịt chó lại gây nhiều tranh luận đến vậy? Nếu nói thịt chó là nét văn hóa ẩm thực thì e quá chủ quan vì nét văn hóa ẩm thực nó thường gắn liền với địa phương, vùng miền cụ thể.
Chẳng hạn chửi người mà người ta ghét: Đồ chó đẻ, đồ chó, ngu như chó, giống chó, loại chó má, con người không bằng con chó. Quan niệm kiêng thịt chó đối với người thường và đặc biệt đối với người tu hành là một quan niệm được hình thành trong dân gian.
(Tội này có đáng chết không nhỉ?). Cùng với truyền thống ăn chay của Phật giáo, việc kiêng thịt chó dần dần hình thành và trở thành một tín ngưỡng dân gian về kiêng thịt chó ở Việt Nam. Cái cảnh một hôm có người buôn chó đến nhà, bảo gia chủ kiếm bát thức ăn ra dụ chó, con chó mừng rỡ chạy đến vừa cúi xuống thì họ giơ thòng lọng ra xiết chặt cổ.
Mà Việt Nam Phật giáo là quốc giáo nên càng có cơ sở để kết luận về điều này. Hôm qua nó còn là “bạn thân” vẫy đuôi mừng của gia chủ nhưng bữa nay đã bị tống tiễn về với “suối vàng”. Con chó trong đời sống ý thức thường được so sánh liên can tới tính cách con người.
Yêu như cún con - Không chỉ người các nước mà người Việt Nam cũng rất yêu con vật này. Người ta vẫn giết mổ các con vật như: trâu, bò, lợn, gà (hay như ốc sên và những vật khác ở các nước). Ngoại giả, khi cuộc sống văn minh hơn, người Việt Nam sẽ không còn ăn thịt chó? Theo Vietnamnet.
Vậy ta còn tâm địa nào ăn thịt chó nữa không? Hướng tới cái thiện, phối hợp với vấn đề ăn chay của , mà dần dần trở nên một tín ngưỡng dân gian VN về kiêng thịt chó gắn với Phật giáo.
Nhưng suy cho cùng, đó là để nói về thói hư tật xấu của con người, con chó không xấu như vậy. Vn. Làng quê Việt Nam đâu mà chẳng có tiếng chó. Như một chuyện bình thường nhưng không ai đi bàn cãi về việc giết các con vật ấy vì cho rằng đó là chuyện cố nhiên. Đi xa về làng, đi làm ruộng về đến ngõ, nghe tiếng chó sủa, vẫy đuôi mừng ai cũng thấy ấm lòng.
Bắn chó lại trượt phải người. Bi cảm (có thể chê bai) người tình cảnh khó khăn: Chó cắn áo rách. Nói về cuộc sống không hòa thuận: Như chó với mèo. Đem ra áp đặt, so sánh thì thật là khập khễnh. Bất kể cái ác này được lý giải với bất cứ lý do nào. Văn hóa ẩm thực không chỉ là thưởng thức món ăn ngon, có ý nghĩa về vật chất mà nó còn có ý nghĩa về mặt tinh thần.
Đi trên đường bắt gặp những cái lồng sắt nhốt chó từ khắp nơi chở về thủ đô, những con chó lo sợ, ngùi ngùi cho thân phận bạc mệnh của mình, cho sự bạc tình của người tình thế thái.
Mỗi nhà nước, dân tộc có những bản sắc, nét văn hóa khác nhau. Riêng chuyện về chó và ăn thịt chó, tôi xin có đôi lời chia sẻ về con chó trong đời sống tinh thần người Việt và con chó bằng xương bằng thịt ngoài đời rồi để tự mỗi người có cảm nhận và suy nghĩ. Đó là nỗi ám ảnh về cái ác và sự lừa dối.
No comments:
Post a Comment