Tuesday, October 1, 2013

Nhạc Việt trong mắt tôi: Nghe Phương Mỹ Chi, cảm thấy phong cách yêu nhạc Việt vô cùng.

Và từ đó, vượt trên những thị phi, vẫn cứ cảm thấy yêu đời vô cùng

Nhạc Việt trong mắt tôi: Nghe Phương Mỹ Chi, cảm thấy yêu nhạc Việt vô cùng

Phương Mỹ Chi trong phần thể hiện ca khúc "Sa mưa giông" - Ảnh: Độc Lập   Nghe Phương Mỹ Chi, cảm thấy yêu nhạc Việt khôn xiết   Tôi không xem cả  The Voice   lẫn  The Voice Kids   ,   nói chung là các loại thể show trên tivi.

Mặt khác, đã trót xem show nước ngoài, nên khi coi show nước mình làm thấy độ chênh xa quá, chả muốn xem nữa.

Biết đâu, sự thành công của Mỹ Chi và những thí sinh dự thi cùng em sẽ cho ra một lớp nghệ sĩ ngày mai, những nghệ sĩ thực thụ đi lên bởi tiếng hát và một tâm hồn biết rung cảm bởi nghệ thuật chân chính.

Chứ không phải giống cái cách thường thấy, khi một ca sĩ cố kéo lên nốt thật cao hay gầm cái giọng thật. Những bài hát mà nhạc điệu thật đẹp, lời ca thật nhã như thơ. Nhưng buồn thay, công nghệ càng cao, làng âm nhạc Việt càng lao dốc rồi chựng lại ở mức bão hòa, hay dùng từ đau hơn là “thảm họa”.

Còn những ai chê Mỹ Chi không đa dạng thì, theo tôi, đấy là một sự đòi hỏi có phần quá quắt. Trong lúc tuyệt đại đa số chọn dòng nhạc thời thượng, với những bản phối mới thì Mỹ Chi chọn nhạc dân ca và hát theo cách mộc mạc nhất.

Khi Hiền Thục nói Mỹ Chi làm tan chảy trái tim của khán giả, tôi thấy quả là nó làm tan chảy thật. Ấn tượng ban sơ là như thế. Khi Trấn Thành (dù rất hay "làm quá") quẹt quẹt nước mắt thì tôi vẫn thấy đó là cảm xúc thật, rất thật! Cái màn "Dân ca 3 miền" đưa Mỹ Chi đến quảng đại quần chúng quả là thần sầu. Cái hay của dân ca là nó không cần bất cứ một sự lên gân nào.

Nếu Hiền Thục có dàn xếp (?), đấy cũng là một sự dàn xếp khéo léo# và thậm chí, theo tôi, là cấp thiết! Mỹ Chi nức danh nhờ vậy; và vẫn đang được yêu mến cũng bởi cái sự tự nhiên đó. Những nét đẹp ấy không cần những màn xử lý thanh nhạc, chỉ cần bạn nhập tâm vào nó. Vì nhiều lẽ; trong đó, có một nhân tố rất quan trọng: Em nhỏ này xử lý bài hát quá.

Tôi hình dung, rồi mai này em sẽ lớn, thành ca sĩ hay không nhưng có thể em sẽ ra đĩa, tập trung những bài hát em yêu thích và hát. !  Quan điểm BẠN ĐỌC:   ngày mai thế nào?  Tôi hiện nay không còn thích đi đến sàn diễn nữa, bởi giờ chúng ta đi xem hát chứ không phải là thưởng thức âm nhạc nữa.

Đấy là điều không có ngay cả khi sàn diễn hôm ấy có Đàm Vĩnh Hưng. Buồn. Sân khấu quá nhiều âm thanh và đèn màu chớp loạn xị. Giờ tối ôm cây đàn đi làm, có việc là tốt rồi”.

Phương Mỹ Chi thú và lạ lẫm biểu hiện ca khúc "Áo mới Cà Mau" - Ảnh: Phạm Thế Danh Việt Nam có khoảng chục chương trình ca hát phát nhan nhản hằng tuần.

Xuất thần. ! Bầu trời nhạc Việt mọc đầy sao. Sau khi nghe Hà Trần hát Đỗ Bảo, giờ lại được nghe Phương Mỹ Chi, lại cảm thấy yêu nhạc Việt khôn xiết.

Khi cô bé cất tiếng, ngay tức khắc mọi người buộc phải chú ý. Một giọng ca đầy đủ cảm xúc.

Nhiều ca sĩ hát mà tôi chẳng hiểu họ hát gì vì chẳng thể nghe được lời nhạc, như đang nghe một bài hát nước ngoài. Kêu Michael Jackson hát jazz, kêu Norah Jones hát rock, kêu Shania Twain hát rap thì còn ra thể thống gì nữa.

Song rất mực thiên nhiên, nhẹ nhàng. ! Tôi có cái tật hễ ai thích cái gì là mình đâm ghét cái đó, bởi tôi cực ghét cái tâm lý bầy đàn, dễ vào hùa theo một cái gì đó đang là "hiện tượng".

Com)  Công nghệ cao, càng lao dốc  Việt Nam bước vào thiên niên kỷ mới, sơn hà phát triển kinh tế thị trường, công nghệ ố ạt đổ vào, nhạc Việt cũng ào ạt phát triển, dòng “nhạc thị trường” dần xuất hiện, phát triển nhanh hơn.

Ít ra 3 người kể lại với tôi khi đến sàn diễn Trống Đồng và các phòng trà, khi Mỹ Chi cất tiếng thì sờ soạng đều lặng im rồi sau đó vỗ tay vang dội

Nhạc Việt trong mắt tôi: Nghe Phương Mỹ Chi, cảm thấy yêu nhạc Việt vô cùng

Nhưng lần này thì khác, tôi ùa vào đám đông đang hòa theo giọng ca của cô bé. Xem chương trình, không chỉ tôi mà nhiều người thích dòng nhạc dân ca trữ tình đều dễ có cảm giác nhạc cụ chừng như cốt tử để làm nền cho giọng ca mà thôi. Để gây bàng hoàng và làm "tan chảy" trái tim khán giả thỉnh thoảng chỉ đơn giản như Phương Mỹ Chi, vậy thôi.

Tôi có anh bạn thân (xin giấu tên) vì biết anh ta đã từng mài đũng quần 14 năm trong Nhạc viện TP, tốt nghiệp đủ các bằng cấp hạng ưu. Mãi cho đến khi hiện tượng Phương Mỹ Chi bùng phát. Tự phong cho mình những danh xưng đầy tự kiêu, tạo bầy đàn tâng bốc huyền hoặc. Trong lúc tuyệt đại bộ phận chọn hát ca khúc tiếng Anh (dễ đậu, bởi chính giám khảo cũng không phải là những người hát tiếng Anh xuất chúng) thì Mỹ Chi chọn hát các bài nhạc tiếng Việt.

Bạn cũng không cần một trình độ nhạc lý "khủng" để xử lý nó. Cái sự đi ngược dòng ấy khiến Mỹ Chi được yêu mến, khi mà hình ảnh của em đưa những người lớn chúng ta quay trở về với một thời tươi đẹp, chưa từng thấy bóng dáng của những thị phi, nhiễu nhương của môi trường showbiz, chưa có bóng vía của công nghệ lăng xê, chưa có những màn cởi đồ khoe thân, chưa có cái bình phong "nude để bảo vệ môi trường", chưa có những vũ điệu tầm phơ.

Rất thiên nhiên, một cô bé 10 tuổi làm được cái chuyện mà chưa ai làm được: Nhắc nhở cho mọi người biết "giọng hát Việt" thì phải bao gồm 2 thứ là giọng hát (cô bé có) và phải là. ! Khi cô bé hát  Quê em mùa nước lũ  thì truyền được sự xót xa, khi hát  Sa mưa giông  cảm thấy một nỗi buồn man mác và khi hát  Nhớ mẹ lý mồ côi  thì lại khiến khán giả thấy tủi vô biên.

Và Phương Mỹ Chi đã truyền được cái hồn ấy! Mỹ Chi khác biệt không chỉ trên  The Voice Kids  mà còn trong cả cái sân khấu âm nhạc này. Những bài hát thế hệ trước, ca sĩ đâu cần phải nhảy, đâu cần múa minh họa, tiếng hát lời ca vẫn đi vào lòng người. Việt (cô bé dám). Tại sao tôi nói vậy? Vì Mỹ Chi hát nhiều nhất, vì Mỹ Chi hát rốt cục và có nhiều điều kiện để có thể vượt trội so với hai bạn còn lại.

Như thế nào?! (  Đỗ tổ quốc  , dosonha54@gmail. Và càng xem lại càng thấy rất có thể Hiền Thục cố tình dàn dựng để đưa Mỹ Chi vào vòng sau. Cái chính - như nhạc sĩ Nguyễn Ánh 9 nhận định, qua vụ lùm xùm trong giới âm nhạc suốt thời gian qua - chính là tâm hồn. Có thể tôi dốt thật, chẳng thấy múa minh họa phù hợp gì với bài hát. Khi ấy, chỉ có một ca sĩ, một micro đứng trên sàn diễn, đem giọng hát của mình vỗ về khán giả.

Ca sĩ thì không đứng yên, cứ nhảy nhót liên tục lại thêm múa minh họa nữa. Nhạc sĩ chỉ cần 1 cây organ có thể hòa âm phát hành 1 bản nhạc. Ca sĩ chỉ cần 1 đĩa nhỏ + micro giả có thể đứng trên sàn diễn lớn bộc lộ những ca khúc, nội dung chỉ toàn nước mắt, chia lìa, chết chóc, nghe ca từ như nói huỵt toẹt hiểu liền khỏi cần động não, dàn nhạc công hoành tráng với tên gọi “cát-ca-đơ”.

Tôi có hỏi anh nghĩ gì về nền âm nhạc Việt hiện tại, anh ấy trả lời: “Cần trình độ… gì ông ơi, công nghệ hết, công nghệ lăng xê, công nghệ quen biết.

Và cái đĩa của em có nhẽ cũng sẽ dung dị dễ thương như chính em, nằm đơn côi trên sạp gồm đủ thứ ba láp hỗn tạp, nhưng kiên cố vẫn sẽ có người mua. Mỹ Chi vẫn có những đoạn xử lý tinh tế, kỹ thuật, nhưng trên hết vẫn là phần hồn. Mỹ Chi cứ hằng tuần xuất hiện, mặc nguyên bộ bà ba, cái kính cận to và cất giọng, thế là đủ. Tiếng hát của cô bé mảnh khảnh ấy không ngờ lại có một sức lôi cuốn lớn đến vậy.

(Dương Phúc)     yên bình. Rừng rú. Nếu cứ như thế này thì nền âm nhạc Việt Nam tương lai sẽ. Công việc quá bận rộn khiến tôi không còn phân biệt được đầu tuần hay cuối tuần. Nhưng, càng xem lại nhiều lần thì càng thấy Mỹ Chi đi tiếp là xứng đáng.

No comments:

Post a Comment