Bốn năm yêu nhau trong xa rời
Để thực hành những dự định còn dang dở. Ngay từ lần đầu họp mặt. Dịch sách báo. C hị Khánh Thương hạnh phúc bên người chồng ngoại quốc Vì tổn phí chữa trị ở Úc quá đắt đỏ nên anh chị quyết định trở về Việt Nam để trên dưới hy vọng mới.
Tình không biên giới Ấn tượng trước nhất Khánh Thương để lại cho người xúc tiếp với chị là dáng người nhỏ nhắn. Chị đã gặp anh Aaron Thaan. Chị khóc cho số phận không may mắn của mình. Nhưng chỉ sợ rằng thời gian sẽ không chờ đợi. Thế nhưng bất hạnh lại ập đến khi sau lễ ăn hỏi tại Hà Nội một ngày. Anh không đồng ý yêu cầu chia tay của chị mà ngược lại từ đó luôn đồng hành cùng người thương trong mọi tình cảnh.
Chị đã vinh hạnh được Hội đồng Ung thư Australia tuyên dương là trưởng nhóm xuất sắc trong chiến dịch gây quỹ buồng. Chị nhận được tin mình đã bị ung thư vú giai đoạn ba.
Không ít những bệnh nhân đồng cảnh ngộ khi được nghe kể về chị đã tìm đến để được nghe chị sẻ chia và học hỏi kinh nghiệm đấu tranh với căn bệnh quỷ quái. Những lời chúc chị mau khỏi bệnh. Vậy là từ đó bên cạnh chị luôn có sự xuất hiện của anh. Nhóm bạn trẻ hy vọng cộng đồng sẽ cùng chung tay với họ để “người luôn thắp lửa yêu thương” còn lại với đời.
Anh Aaron cũng không cầm được nước mắt và sự sững sờ. Hà Nội) của chị cũng nghiễm nhiên được tận dụng để trở nên phòng làm việc cho các tình nguyện viên. Vượt qua sự trái ngang của mệnh để nắm tay nhau đi đến hết thế cục bằng một đám cưới hạnh phúc.
Trên facebook của chị tràn những lời thăm hỏi. (ĐSPL) - Bị mắc bệnh hiểm nghèo ở tuổi 31.
Sinh ra trong một gia đình nông thôn nghèo túng và đông anh em tại Hà Tây (cũ). Và giúp đỡ họ vượt qua những khó khăn cả về thể chất lẫn tâm lý là việc chị cầm cố thực hiện.
Những hoạt động thiết thực mà nhóm từ thiện của chị thực hiện đã đem đến niềm hy vọng cho rất nhiều mảnh đời bất hạnh trong từng lớp và giúp họ có thêm niềm tin vào cuộc sống. Nữ thạc sĩ trẻ Khánh Thương được bạn bè gọi với cái tên đầy trìu mến là “người thắp lửa yêu thương”.
Chị bảo mình còn nhiều dự kiến. Các sinh viên của chị còn lập nhóm KT’Love Team (ekip chụp ảnh không chuyên) với một mục đích độc nhất vô nhị là “chung tay đem lại cuộc sống cho cô Khánh Thương”. Người cùng chị viết nên câu chuyện tình đẹp như cổ tích. Chính những lời động viên thiết thực và tình cảm thật tâm của chị đã giúp họ vượt qua được khủng hoảng tâm lý để sống lạc quan và có hy vọng vào thế cục.
Hoạt động tích cực trong dự án gây quỹ phòng và nghiên cứu ung thư. Chị đã lập nên nhóm từ thiện Free Hugs Group và có nhiều chương trình từ thiện tạo được tiếng vang trong xã hội.
Căn nhà nhỏ trên phố Hạ Đình (Thanh Xuân. Chạy đua với thời kì để đem niềm tin sống đến cho những số phận không may mắn là cách giúp đời rất riêng mà người đàn bà trẻ ấy đeo đuổi. Chị kể rằng ái tình cứ thế nảy nở giữa hai người lúc nào không biết cho đến khi anh chị cảm nhận được hai trái tim đều có chung một nhịp đập thì hai người quyết định nắm tay nhau đi đến hết cuộc đời.
Đó là gần 40 người chuyên dịch tài liệu hệ trọng đến bệnh ung thư vú và hàng trăm tự nguyện viên khác là các sinh viên y. Khi biết tin chị bị bệnh.
Dược trên địa bàn Hà Nội
Chị dự định sẽ sớm cho ra cuốn sách chuyên nói về ung thư vú và xây dựng dự án truyền thông gây quỹ cho bệnh nhân mắc phải căn bệnh hiểm nghèo này. Kể từ khi trở về Việt Nam. Bạn bè. Khuôn mặt phúc hậu và đôi mắt biết cười luôn sáng long lanh. Loan Thanh. Sau khi ra trường và nhận được học bổng sang Australia theo học thạc sĩ. Những tưởng ái tình của mình sẽ có một cái kết có hậu là đám cưới hạnh phúc nên khi nhận được tin sét đánh chị bật khóc nức nở.
Lúc còn bao nhiêu dự định và ước mơ còn dang dở. Người sẵn sàng làm quờ vì người đàn bà anh yêu. Sứ giả của những bệnh nhân ung thư vú Dù phát hiện ra bệnh ở thời đoạn muộn và đã sang một khoảng thời kì nặng nề nhưng chị chưa bao giờ hết hy vọng và cho phép mình buông xuôi.
Sau nhiều lần tiếp xúc và hiểu hơn về con người của anh. Họ mong muốn có người hiểu và lắng nghe những tâm tư của mình và cũng mong muốn tìm ra lối thoát cho căn bệnh hiểm nghèo. Chị được nhiều người biết đến vì có thâm niên với các hoạt động từ thiện ngay từ thời còn là sinh viên.
Chị vẫn tham dự hăng hái vào các công tác từ thiện. Chị dành mọi thời kì rảnh rang để đọc. Tổn phí mà nhóm thực hiện được sẽ được chuyển vào trương mục trợ giúp chị trong việc khám. Văn hóa của hai quốc gia. Khích lệ. Khóc cho tình chưa trọn và khóc cho những dự kiến còn dang dở. Khi biết tin chị mắc bệnh.
Chị bảo ái tình sâu đậm sau 4 năm vẫn nồng nàn và mãnh liệt như ngày đầu của anh đã khiến chị chẳng thể hủy cưới. Chị vẫn bám sát các hoạt động của nhóm từ thiện và cũng tham dự rất hăng hái vào công tác tự nguyện cho các tổ chức buồng ung thư tại Úc.
Chữa bệnh. Cùng với những người bạn có chung chí hướng. Nghiên cứu ung thư “Daffodilday” và “Pink Ribbon Day” và được bạn bè ở đây hết mực yêu mến. Sau một hồi nghĩ suy vì không muốn trở thành gánh nặng cho anh và mong muốn người mình yêu có một cuộc sống tốt đẹp hơn chị đã nghĩ đến việc hủy cưới và rời Úc về Việt Nam để chữa bệnh.
Luôn đồng hành cùng chị nên anh đã xin nghỉ việc ở Australia để sang Việt Nam trông nom chị trong quá trình điều trị và giúp chị hoàn thành những dự định còn dang dở. Tài liệu liên hệ đến căn bệnh hiểm nghèo của mình và tìm gặp các chuyên gia để luận bàn thông báo.
Trở về nước cuối năm 2012 chị vẫn đều đặn lên giảng đường truyền đạt tri thức cho sinh viên khoa báo chí của trường đại học Khoa học xã hội và Nhân văn và bận rộn với các dự án gây quỹ phòng và nghiên cứu ung thư. Chị không khỏi tự hào đã xây dựng được đội ngũ tình nguyện viên đông đảo.
Chị tâm tư rằng những bệnh nhân khi mắc bệnh ung thư thường dễ suy sụp và mất niềm tin vào cuộc sống.
Chị luôn đồng cảm và mang trong mình một tấm lòng sẻ chia với những mảnh đời bất hạnh.
Chỉ sợ thời kì không đợi Nhiều người không khỏi cảm phục khi đối mặt với căn bệnh tai quái chị vẫn luôn khích lệ chính mình và gan góc vượt qua mọi khó khăn để viện trợ những người cùng tình cảnh. Nụ cười luôn túc trực trên khuôn mặt của người nữ giới ung thư Cũng chính tại mảnh đất trời tây này. Đối với Khánh Thương thì đó là thành công lớn nhất mà chị nhận được. Người nhà và các học trò của chị đã luôn bên cạnh yên ủi.
Chị càng cảm mến và nảy những tình cảm đặc biệt.
No comments:
Post a Comment