Thành đồng bằng sông Cửu Long * Tổ chức: báo tuổi xanh
Nhìn cái tên Thạch Huỳnh Diệu. Ông nói mà xót dạ: “Ông hỏi trước coi ai có thì cho mượn. ------------------------------------ * Tin bài liên tưởng: Phải đi tiếp mơ ước. Nó cũng xiêu lòng. Bữa nay ông đi giăng lưới bắt được con cá ngát. Mần cỏ. Trang Giấy báo Đại học Cần Thơ đã gửi về. Phải đứng vững giữa cuộc sống vốn nhiều khốn khó này. Có đêm mình lén chạy theo nhưng ông đều đuổi mình về.
Vươn tới mơ ước. Xế chiều thấy ông lúi húi lấy xe đạp của mình. Cá lóc… Còn bà ngoại sau nhiều năm đi bán vé số giờ đau nhức khắp mình nằm một chỗ. Từ từ cũng được”. Hậu Giang) đạt 18 điểm ngành toán áp dụng trên giấy báo. Cũng giống mình không cha không mẹ. Mà cũng không dám nghĩ nữa. Lỡ chóng mặt. Cá rô. Dù chỉ uống nước cơm pha đường nhưng mình vẫn lớn “như sen. Tưởng ông đi xóm chơi.
Cái “đường” mình biết chỉ có đi vay nóng mà thôi… THÙY TRANG ghi Chương trình “Vì tương lai phát triển” lần thứ 356 * Học bổng “Tiếp sức đến trường” 12 tỉnh.
Thấy ông cực quá nên sau giờ học mình nói láo là đi học nhóm. Tiếp sức đến trường cho 50 tân sinh viên Bình Định Những cây xương rồng nở hoa Không gục ngã Vượt nghịch cảnh. Chương trình “Vì mai sau phát triển” lần thứ 352 Cuộc hội ngộ 150 ý chí vượt khó đất Tây nguyên Đồng vốn của mẹ. Tỉnh đoàn. Thậm chí rửa chén ở quán ăn để có tiền đóng học phí. Trúng gió giữa bốn bề là nước.
Rồi mình nghĩ thêm căn nhà đang đứng nhờ trên đất người láng giềng. May có ông bà ngoại tuy rất nghèo đã mở lòng ra nuôi mình.
Để còn biết đường mà tính”. Ông sợ mình bỏ học. Ông chơi sang không bán mà để dành nấu canh chua ăn mừng mình đậu đại học. Vậy là giấc mơ đại học đã đến với mình.
Mỗi đêm thấy ông ngoại đã ngoài 70 tuổi vẫn hặm hụi đi giăng lưới bắt cá.
Nó sắp sập rồi. (Xã Phụng Hiệp. Mình nhói lòng khi nghĩ đến cảnh ông già rồi. Mình vui lắm. Ai dè ông chạy mượn tiền. Bữa nào hên mới bắt được lươn. Ngày hè thì dù ông không cho mình cũng theo ông đem cá ra chợ bán. Rách nát như thế cuộc ông cháu mình vậy. Cá rẻ bọt bèo chỉ có sáu. Dặn lòng mình chẳng thể phụ lòng ông bà. Nhắc ông “còn hơn tuần nữa con mới đi học.
Huyện Phụng Hiệp. Ba mẹ nỡ bỏ rơi khi còn đỏ hỏn. Mai sau cho con. Bao nỗi khốn cùng ập về. Bày ngàn một ký cá sặt. Đỡ cho ông phần nào. Có khi mình đi làm đất. Sợ mình sờn lòng nên lúc nào cũng nhắc mình “dù đói khổ ông cũng không để con thất học. Thật ra là đi làm thêm kiếm tiền. Mua thêm sách vở. Ráng học để mai đây ông nhờ nữa chớ”… Mình nhìn cái nhà. Sở giáo dục - đào tạo 12 tỉnh.
Muốn đi phải có người cõng. Học thêm. Nhưng sao tờ giấy trên tay bỗng trở thành trĩu nặng. Lo âu chứa chan.
No comments:
Post a Comment