Sunday, November 10, 2013

Chelsea này là cho Pep. không đáng tin cậy phải cho Mou.

Dường như các cầu thủ và ông đã không còn là một thể hợp nhất

Chelsea này là cho Pep, không phải cho Mou...

“Người đặc biệt” đã thay khôn xiết. Clarke (phải) đúng ra đã khiến Mou phải lần đầu chiến bại ngay tại Stamford Bridge Nếu vấn đề là ở con người thì hiển nhiên lỗi ko phải của Mou.

Mourinho trước khi trở lại Stamford Bridge không phải là lựa chọn số một của Roman. Là thành tích chỉ thủng lưới 15 bàn sau khi chấm dứt mùa 2004/05. Mourinho cùng Chelsea đăng quang chức quán quân Premier League 2005 Không phụ sự trông đợi và những thương vụ đầu tư được đánh giá là “điên rồ” ở thời khắc đó từ ông chủ Roman. Stamford Bridge.

U. Đã làm hết những gì người ta mong đợi Mourinho-đặc-biệt cần phải làm. Mà điều quan trọng hơn là họ đã phát triển được lối chơi phòng thủ phản công mang thương hiệu Mouinho lên đỉnh cao. Đã thay người với hy vọng cải thiện được tình hình. Nhưng để lại dấu ấn đậm nét nhất phải kể tới lối chơi đậm chất Mourinho: phòng ngự kiên cố.

Nói tóm lại. Mourinho đã đích thực nâng tầm Chelsea. Nhanh chóng thổi được tinh thần thi đấu máu lửa vào đôi chân các học trò. "The Blues” không chỉ liên tiếp có danh hiệu. Cùng với đó là thành tích ấn tượng mỗi khi chạm trán “tam đại gia” M.

Song Chelsea mới là đỉnh cao trong sự nghiệp huấn luyện của nhà cầm quân người Bồ Đào Nha. Nhưng không triệt để. Có thể nhận thấy sự khổ sở của Mourinho trên băng ghế chỉ đạo

Chelsea này là cho Pep, không phải cho Mou...

Arsenal và Liverpool. Tuy nhiên. Ông bế tắc trong dùng người tới mức độ phải chấp nhận đặt niềm tin vào các học sinh cũ như Samuel Eto’o.

HLV thể lực Rui Faria. HLV người Bồ đã được tỉ phú Roman Abramovich nhắm tới ngay từ khi ông còn chưa cùng Porto bước vào trận chung kết Champions League 2004 với Monaco. Tuyển trạch viên Andre Villas-Boas. Ít nhất là trước khi ông trở lại Chelsea. Chelsea đã thủng lưới tới 10 bàn sau 11 vòng đấu.

Nơi từng là một “pháo đài” thực sự trong tuổi 2004-2007 nay cũng đã phần nào đánh mất đi cái uy nghiêm của nó. Chelsea đã biểu diễn một lối chơi “xấu xí” nhưng đầy hiệu quả.

Nhưng thời gian không có nhiều. Michael Essien (người gọi Mou là "cha")… đã cập bến London với mức phí suýt soát 70 triệu bảng để chiều lòng “Người đặc biệt”. Phản công hiệu quả và hệ quả là những chiến thắng 1-0 “xấu xí” cứ tới đều đặn mỗi tuần. Và bản thân ông mới thực là “người hạnh phúc” như từng tuyên bố. Oscar. Đã có những trận tinh thần ấy được nhóm.

Câu chuyện đã không còn như trước. Những người hoàn toàn hiểu ý ông nhưng đã qua thời đỉnh cao từ quá lâu… “tinh thần Mourinho” vẫn còn đó.

Có mấy ai trong số những cầu thủ này sở hữu "tinh thần Mourinho"? Nhìn Chelsea thi đấu với West Brom bữa qua và trước đó là với Newcastle

Chelsea này là cho Pep, không phải cho Mou...

Cũng giống như cái cách đội bóng của cựu trợ lý Chelsea từng đưa NHM M.

Rồi Tiago Mendes. Cả về chuyên môn lẫn hình ảnh. Cái pháo đài đang lung lay ấy đã bị đánh sập bởi một West Brom “bé nhỏ” (như lời HLV Steve Clarke nhận).

Và HLV thủ môn Silvino Louro theo chân mình tới London). David Luiz hay Fernando Torres chưa bao giờ là những mẫu cầu thủ chuộng của “Người đặc biệt”. Để rồi lại phải miễn cưỡng trao nó cho Mourinho khi cựu HLV Barca nhận lời dẫn dắt Bayern. U vào “cơn ác mộng” ngay tại hí trường Old Trafford cách đây hơn 1 tháng. Có thể nói. Thời khắc ấy.

Đủ làm nản lòng bất kỳ đối thủ nào. Mourinho đang gặp khó khăn trong việc thổi hồn vào lối chơi của Chelsea Dù Mourinho đã nên danh và từng lên ngôi ở Champions League với cả Porto lẫn Inter.

Có thế. Cái uy đã giúp Chelsea-Mourinho chưa 1 lần bại trận. Chelsea mới thực thụ là dành cho Mou. Chelsea Dường như vẫn chưa trở lại với hình ảnh sắc sảo trước đó. Nếu ko vì quả penalty oan nghiệt ở phút bù giờ. Mou đã thành công rực rỡ như vậy là nhờ những con người hoàn toàn hiểu ý ông. Abramovich có vẻ như đã cầm xây dựng một đội hình theo ý thích của HLV 42 tuổi người Tây Ban Nha

Chelsea này là cho Pep, không phải cho Mou...

Thế nhưng. Cách đây gần một thập kỷ. Nhưng chung cục mọi hậu quả chẳng ai khác mà chính ông là người phải gánh chịu.

Mọi thương vụ ông chủ người Nga thực hành trong mùa Hè năm đó đều nhằm thỏa mãn vị tân thuyền trưởng đã khiến ông phải bỏ ra tới hơn 4 triệu bảng chỉ để trả lương mỗi mùa.

Trong khi con số ấy của họ cả mùa 2004/05 chỉ là… 15. NHM “The Blues” vẫn tin vào Mourinho – người được cho là sinh ra để dẫn dắt Chelsea - bởi ông cũng đã từng áp đặt được dấu ấn của mình lên một Porto yếu đuối.

Họ thực thụ đã là một CLB lớn với 2 lần liên tục giành danh hiệu Premier League. Lẽ ra. Lần lượt Didier Drogba (trung phong đã khóc nức nở khi Mou rời Stamford Bridge năm 2007). Đó là lý do ông được trao nhịp trở lại Stamford Bridge để bắt đầu lại từ đầu. Đã chỉ trích trọng tài như cá tính của ông.

Mà là bậc thầy về chiến thuật Pep Guardiola. Nhưng rồi đâu lại vào đấy. Frank Lampard hay John Terry. Ở nhiệm kỳ thứ 2 của Mourinho tại Chelsea. Mou cần nhanh chóng lấy lại sự "đặc biệt" của ông. Không chỉ trên sân cỏ mà còn trên băng ghế huấn luyện (Mou đã bê nguyên cả “bộ sậu” gồm trợ lý Baltemar Brito.

Ricardo Carvalho và Paulo Ferreira (các học trò theo chân Mou từ Porto). Juan Mata. Cũng như một Inter "khôn nhà dại chợ".

No comments:

Post a Comment