Friday, April 25, 2014

Vẻ hay hay đẹp của một phế tích.

Lúc bấy giờ

Vẻ đẹp của một phế tích

Phụ nữ của dòng tộc khi chết chỉ được an táng ở bên cạnh. Ở đây có một tấm bia đá lớn ghi gia phả dòng tộc Trần ở Thủ Dầu Một và công lao. Quanh khu mộ ông Lân vẫn còn khá nhiều hậu nhân của ông và cả những người Hoa đồng hương vùng Triều Châu khác.

Lối kiến trúc của khu mộ này là kiến trúc cung đình. 2m. Có người cao tuổi ở đây kể lại rằng. Một Di tích lịch sử văn hóa quốc gia của tỉnh được công nhận vào năm 1993. Người con thứ 3 của ông. Một địa thế phong thủy không thể tốt hơn. Nằm trên một quả đồi cao. Một người giàu thuộc hàng bậc nhất của vùng đất Thủ xưa. Các đời trước của gia đình cũng làm nghề buôn gỗ nhưng phải đến đời ông.

Một vị tấn sĩ. Có nhiều hình vẽ. Tương truyền là nơi an nghỉ của vợ ông Lân và những người con dâu bởi theo quan niệm thời bấy giờ. 2 cổng phụ và một cổng chính. Cứu đời. Thầy thuốc và Trần Văn Trai. Trong nhiều tài liệu lịch sử về đất và người Bình Dương. Nhóm thợ xây dựng khu mộ này là những nghệ nhân ở miền Trung được thuê vào làm trong thời gian hơn 1 năm mới xong.

Ông còn được nhiều người dân trong vùng kính trọng. Cụ thể. Người con thứ của ông Lân. Đó là biệt thự cổ Trần Công Vàng. Trước đời ông Lân. Đóng góp của dòng họ với dân chúng trong vùng. Không chỉ là một doanh nhân nức tiếng. Hình con lân ngay trước mộ Riêng về khu mộ ông Lân. Quay trở lại câu chuyện về ông Trần Văn Lân với những người con no đủ. Cổng vào xây cao khoảng 4m.

Nói vậy để thấy rằng. Các con ông Trần Văn Lân cũng rất thành đạt. Tài tình và tên tuổi thời bấy giờ. Trần Công Vàng - một nha sĩ tiếng tăm. Ở giữa khu mộ là nơi an nghỉ của ông Lân và sau này là di thể của các con ông. Làm rạng danh dòng họ khi bỏ tiền xây hàng chục khu dinh thự nhà họ Trần nằm tản mác nhiều nơi ở vùng đất này.

Cụ thể. Hiện

Vẻ đẹp của một phế tích

Ông đã cùng với ông nội mình phiêu lưu vào vùng đất Chợ Lớn trước khi ngược sông Sài Gòn lên định cư ở vùng Thủ Dầu Một này. Tuy nhiên. Hoa văn lẫn họa tiết trang hoàng tinh xảo.

Đó là một quần thể kiến trúc được xây dựng khá độc đáo. Kèm theo những dòng chữ tô màu đỏ. ĐOÀN XÁ. Mặc dù đã sang hơn một trăm năm hoang phế nhưng vẫn dễ dàng để thấy rằng.

Riêng ở bên phía phải của khu mộ là một khu mộ khác. Mà họ phải gọi là "múa cù” để tránh tên húy của ông. Ông Trần Văn Hổ là một đốc phủ. Đó là khu mộ có kiến trúc hoành tráng và oai nghi bậc nhất của vùng này.

Tương truyền. Lúc ông Lân còn sống. Người dân ở vùng Thủ Dầu Một không ai dám dùng từ "múa lân” trong những ngày lễ hội. Đậm chất của kinh thành Huế xưa.

Một trong những công trình đó hiện vẫn còn. Đặc biệt. Khu mộ nằm hơi trũng so với nền chung của cổng vào. Theo tìm hiểu của chúng tôi với người dân sinh sống trong vùng thì mặc dầu mang họ Trần nhưng ông Trần Văn Lân lại là người gốc ở vùng Triều Châu (Trung Quốc).

Mặt trước của ngôi mộ là một bức tường có 3 cổng vào. Ngay lối trước cổng chính là một chiếc đầu con lân bằng đá xanh rất đẹp. Dòng tộc Trần nơi này mới đích thực lừng danh và trở lên no đủ. Một chức quan khá lớn thời bấy giờ.

Sau khu mộ là một gian nhà rộng. Chúng tôi ít thấy nói về gốc gác của ông Lân mà chỉ nói về ông Trần Công Vàng.

Cao chừng 1. Ông Trần Văn Lân là người sinh thời theo nghề buôn gỗ. Trở nên dòng tộc danh giá tạm bợ bấy giờ. Quý mến. Hướng nhìn ra phía sông Sài Gòn xa xa. Theo quan sát của chúng tôi. Cách đây khoảng hơn 100 năm. Cổng khu mộ ông Lân Chủ nhân của khu mộ phế hoang này là ông Trần Văn Lân. Trần Công Vị. Các người con khác gồm Trần Văn Tề. Từng có nhiều trại cưa nằm ven sông Sài Gòn cũng như ở vùng rừng núi thượng nguồn dòng sông này ở phía biên thuỳ giáp với Campuchia.

Chẳng những nổi danh giàu có. Cảm phục vì các con ông tuy giàu nhưng nhiều người lại làm nghề bác sĩ cứu người.

No comments:

Post a Comment