Con số đó giờ đây được ước lượng khoảng 13 triệu. Việt Nam đấu phụ thuộc nhiều vào ngoại thương. Chính điều này sẽ giúp thúc đẩy tăng trưởng kinh tế toàn diện và thăng bằng. Phát hiện từ một nghiên cứu gần đây của Tổ chức lao động Quốc tế về xã hội kinh tế và thị trường cần lao ở khu vực đang phát triển của châu Á-Thái Bình Dương cho thấy lực lượng cần lao trung lưu của Việt Nam đang tăng lên.
Nhưng vẫn cần đầu tư nhiều hơn nữa để mở mang khuôn khổ của chương trình này.
Chìa khóa để xúc tiến động lực mở rộng từng lớp trung lưu là tạo ra nhiều việc làm có chất lượng hơn song song với việc tăng năng suất cần lao và lương. Xã hội hay môi trường. Trong bối cảnh chuyển đổi thị trường lao động và dịch chuyển nền kinh tế. Để đạt được điều đó. Đầu tư nhiều hơn cho sức khỏe và giáo dục. Điều này cũng sẽ đòi hỏi phải đầu tư nhiều hơn cho việc cải thiện tiếp cận và chất lượng giáo dục và đào tạo.
Khoảng 17 triệu lao động vẫn có thu nhập quá ít oi nên không vượt lên được chuẩn nghèo 2 đô-la Mỹ một ngày. Nơi sử dụng 4/5 số cần lao trung lưu. Người nghèo Việt Nam có thể cạnh tranh tốt hơn để kiếm việc làm có kỹ năng.
Lời kêu gọi tăng cường bảo trợ tầng lớp đã được nguyên thủ nhà nước các nước ASEAN khẳng định lại tại Brunei vào tháng 10-2013. Điều này sẽ góp phần bù đắp sự thay đổi trong các thị trường xuất khẩu và giúp tăng trưởng bền vững hơn. Các biện pháp nhằm tăng tốc thay đổi trong cơ cấu kinh tế của giang sơn đóng vai trò quyết định. Nhất là cho đàn bà và thanh niên nông thôn.
Tuy thế. Trong lúc vật lộn với bất ổnh kinh tế vĩ mô. Một bước đi cốt tử để làm bệ đỡ cho thị trường nội địa Việt Nam là tăng tốc độ mở rộng từng lớp trung lưu. Làm thế nào Việt Nam có thể phục hồi kinh tế? Một cách tiếp cận có thể là cân bằng lại nền kinh tế theo hướng tiêu thụ nội địa mạnh hơn.
Và tiêu dùng hộ gia đình cao hơn. Bất chấp tiến bộ ấy. Với kỹ năng và trình độ được nâng cao. Với sự kết hợp đúng đắn giữa các chính sách về thị trường cần lao và kinh tế. Điều này sẽ tạo ra các thời cơ mới cho gần 25 triệu cần lao Việt Nam đang làm việc trong ngành nông nghiệp năng suất thấp để dịch chuyển sang các việc làm tốt hơn trong ngành công nghiệp và dịch vụ.
Một tỷ lệ cao hơn rất nhiều so với các láng giềng ASEAN là Indonesia. Từ chỗ chỉ có một triệu lao động thuộc xã hội trung lưu vào năm 2000. Khoảng 23 triệu người khác đang sống mấp mé trên ngưỡng đó và vẫn rất dễ bị tái nghèo trong những lúc khủng hoảng kinh tế. Chứng cứ trên thế giới cho thấy xã hội trung lưu gắn liền với tiếp cận tốt hơn với việc làm được trả lương đều đặn.
Giúp họ có khả năng thích ứng với điều kiện mới. Mang lại tiền lương cao hơn. Philippines và Thái Lan. Tức một phần tư lực lượng cần lao. Việt Nam đã xây dựng thành công chương trình bảo hiểm thất nghiệp năm 2009. Việt Nam tăng trưởng chậm lại đáng kể từ khi khủng hoảng tài chính toàn cầu nổ ra năm 2008.
Nhưng Việt Nam vẫn phải cố kỉnh hơn nữa để tăng tốc quỹ đạo này. Đặc biệt là tới những lao động trong nền kinh tế không chính thức. Triển vọng tăng trưởng của Việt Nam vẫn không kiên cố.
Việt Nam nên đặt đích đưa hết thảy người lao động nghèo sang các công việc [tầng lớp] trung lưu. Cần phải đảm bảo có được các chính sách đúng đắn và thể chế vững mạnh. Nhưng với nhu cầu suy yếu từ các đối tác thương nghiệp cốt lõi. Cần thiết phải tăng cường các hệ thống bảo trợ tầng lớp nhằm tương trợ các gia đình dễ bị ảnh hưởng.
Tăng trưởng của từng lớp trung lưu Việt Nam là chứng cứ cho những tiến bộ tầng lớp và thị trường lao động gần đây. Xuất khẩu chiếm khoảng 90% tổng sản phẩm quốc nội (GDP) ở Việt Nam.
No comments:
Post a Comment