Giờ bảo không làm việc này nữa thì tôi đâu có việc gì để làm”. 46 năm sau. Chẳng hạn là dành sự tốt đẹp cho phái đẹp chẳng hạn. Hiệp với đàn bà. Một đàn bà làm nghề kéo cá bảo chị là cần lao chính trong nhà. Một xã hội tôn trọng và bảo vệ phụ nữ phải là một từng lớp tạo ra những công việc nhẹ nhõm.
Nhóng một cách công bằng. Không có tức là Nhà nước “bảo vệ” bằng cách không quan tâm đến sinh kế trong thực tại của không ít gia đình.
Hoàn toàn thủ công bằng đôi tay. Nhưng ngay chỉ khi báo chí nhắc đến danh mục những công việc bị cấm. Khuyến nghị này mới được cụ thể hóa ở Việt Nam trong một thông tư của Bộ LĐTBXH quy định “77 việc phụ nữ không được làm”.
46 năm sau. Chưa ai giải đáp được rằng nếu lệnh cấm được thực hiện thật thì họ sẽ làm nghề gì; làm thế nào để đảm bảo mưu sinh? Nhà nước bảo đảm quyền làm việc của đàn bà bình đẳng về mọi mặt với nam giới. Anh Đào. Trên báo Tuổi Trẻ. Đây là một câu trong khuyến nghị số 128 của ILO đã có từ năm… 1967 với đích giảm thiểu những tác hại do việc cần lao vận chuyển vật nặng gây ra.
Chứ không phải chỉ nói cấm. Chồng chạy xe ôm ế khách. Tước đi sinh kế của chính họ. Bờ vai thì cũng kể như là chuyện lạ vậy. Hai đứa con đang tuổi ăn học. Thực ra là lời than “Cấm thì sống bằng gì!”.
Nhưng thực ra lại đang tước đi quyền lao động. Người khác bật ra câu hỏi. Cũng chỉ nên dừng ở mức khuyến nghị. Thông tư “77 nghề bị cấm”. Để cho thích hợp với một quy định văn minh từ gần nửa thế kỷ trước. Để chỉ thực thi khi chí ít không còn một người nữ giới nào thất nghiệp. Rằng “quy định nhân văn” tưởng là bảo vệ đàn bà.
Tức thì. “Tôi lại không có trình độ gì. Chưa ai thống kê xem trong số 30 triệu cần lao nữ có bao lăm đàn bà đang phải gắn với 1 trong 77 nghề “bị cấm”.
Chính những người đàn bà đã phản đối. Khi ILO (Tổ chức lao động quốc tế) thậm chí đã quên lửng cái khuyến nghị nọ mà vẫn phải nói đến chuyện những “liễu yếu đào tơ” phải cần lao khó nhọc. “Không làm lấy gì ăn!” Còn cả tầng lớp thì băn khoăn rằng “mỹ ý”. Quy định này có mục tiêu tốt đẹp. Bởi vậy.
No comments:
Post a Comment